Lại một lần anh bước ra khỏi trái tim, lại một ngày mưa rơi bất tật,như mọi lần ta xa nhau vẫn là ngày mưa rơi, chợt ngộ ra điều ấy em không còn đau lắm, vết thương vẫn đau sướt mướt khó thở. Nằm nghỉ gần một ngày, em lại thấy yếu đuối vô cùng. Em chạy 3 mi để lấy lại sức sống. Em muốn để anh ra khỏi trái tim yếuđuối nhưng vẫn không thông, em lại trở về bên anh nhưng lại làlúc anh hững hờ xa lạ. Ừ cứ như thế vẫn tốt, em không phải đau khổ vì quá yêu.
Em đi xem các em nhỏ bơi lội trong hồ, cảm thấy mình nhỏ bé, ước ao có cơ hội được trở về thời thơ ấu, được có người diều dắt thì em có thể trở thành người vô địch trong đám nhóc đó. Cứ tưởng chạy từ 23 phút trong 1.5mi bây giờ trở thành 12'45" , 29 situps trong 30 sec, 91 situps trong 2 min, em có lại sức khoẻ của tuổi 17 bẽ gãy sừng trâu thì em đã vui rồi. Có những lúc có những niềm vui đơn sơ lắm đâu cần tìm ở nơi vậtchất tiền tài vậy mà anh chẳng thấy chỉ sợ em hốt hết hủ gạo của anh. Anh là người đàn ông em thương dẫu anh rất xấu, nhưng đã lỡ thương rồi biết sao đây!? Em sẽ vẫn thương anh chỉ cần em cảm giác được anh vẩn còn trong trái tim em anh ạ vì thế đừng để chất acid của anh làm rát bỏng trái tim của em, và cũng đừng làm tim em lạnh buốt nhé. Vẫn mãi còn yêu để vị ngọt vẫn còn trong tim.
Đừng trách em chia sẽ tình yêu em nơi đây vì không có anh em lại yếu đuối cô đơn không nơi nương tựa vì thế em lại về chốn xưa.